Mùa Hoa Gạo

Xướng

Ôi! Mùa gạo nở thắm chiều quê
Giục những người xa muốn trở về
Cánh đỏ mơ màng trên lũng hạ
Hương nồng phảng phất cạnh triền đê
Nhìn cây dạ nhớ hôm đùa giỡn
Ngắm cảnh hồn say bữa nguyện thề
Nghĩa nặng tình ai hoài trắc trở
Xin đừng nhắc nhở chạnh lòng ghê.

Ái Khanh

1624. Nhớ Quê

Cảnh vật êm đềm giữa chốn quê
Thuyền xuôi vạn nẻo có thương về
Bên triền gạo đỏ trưng đầy nhánh
Cạnh bãi ngô vàng trải khắp đê
Khắc khoải từng đêm vì chữ hẹn
Trầm ngâm mỗi sáng bởi câu thề
Khi mùa hạ đến càng trăn trở
Những bận xuân tràn thấp thỏm ghê

Hùng Lê

1623. Thăm Cầu Quảng Đà

Cây cầu hữu nghị nối bờ thương
Khấp khởi người qua rộn rã đường
Trải nhịp vươn mình êm ái cõi
Nâng dầm mở lối mượt mà chương
Tình xưa vẫn đó tâm hoà quyện
Nghĩa nặng còn đây trí tỏ tường
Gặp gỡ bên đời thanh thản bước
Yêu Đà Nẵng mới rạng vầng dương

Hùng Lê

Gợi Áng Tình Thơ

Rõ thật là đây chỉ trái Đào
Nhưng hồn cứ ngợ bởi vì sao
Hình trông óng miện mà như thể…
Nụ dưỡng tròn căng chẳng khác nào …
Tỏa dáng cho chàng mơ nghĩa bện
Khoe màu để khách mộng lòng trao
Đời muôn cảnh tạo gieo nồng ý
Thắm nẻo tình thơ mãi cuộn trào!

Lê Duy Quang

1622. Ngắm Cảnh Bồng Lai

(Nđt, Ltvt, Ntvv, Ltđ, Bát láy)

Dềnh dang giữa khóm một đôi đào
Cụ lẳng lơ nhìn ngẫm đó sao?
Đã mượt mà thân còn trắng nhỉ
Vừa ngan ngát mộng vẫn tơ nào
Mơ màng lão gạ nàng không bán
Mải miết anh kè bậu sẽ trao
Ngắm cảnh bồng lai lòng nhẹ nhõm
Nhiều khi tưởng tượng áng thơ trào

Hùng Lê

1621. Thơ Đường Phải Luyện

Học hỏi vài chiêu vẫn thế này
Thơ Đường chả luyện khó lòng hay
Lờ đi lỗi bệnh bao người nhắc
Giữ lại từ sai khối kẻ rầy
Chuẩn luật giao hoà êm ái não
Y hình xướng hoạ vững vàng tay
Lời nho nhã góp ân càng nặng
Tiếng nhẹ nhàng trao nghĩa trải dày

Hùng Lê

1620. Em Về Đồng Nghệ Cùng Anh

Em về Đồng Nghệ(*) cùng anh
Mơn man sương sớm dỗ dành làn da
Đồng xanh ruộng lúa mượt mà
Hồ trong nước biếc bao la đất trời

Thuyền bè lướt gió vươn khơi
Người qua kẻ lại trao lời mến thương
Xa xôi chi mấy cung đường
Đồng Xanh(*) một cõi thân thương thuở nào

Nhớ thời chống Mỹ gian lao
Ông cha đã dựng chiến hào nơi đây(*)
Rừng sâu núi thẳm mỗi ngày
Rèn quân chỉnh cán hăng say trở về

Một thời cách trở sơn khê
Băng rừng lội suối lời thề sắt son
Bây giờ cơm vắt không còn
Miền xuôi mạn ngược vẫn đon đả về

Em cầm chiếc lá vân vê
Dẫu bao công việc bộn bề mà vui
Hân hoan miệng nở nụ cười
Mặt hồ lai láng thêm tươi cánh đồng

Quê mình ngọn núi dòng sông
Bừng lên tia nắng làm hồng môi em!

(*)H Đồng Xanh Đồng Nghệ thuộc xã Hoà Khương. Nơi đây từng là căn cứ Cách mạng
Hùng Lê

Tự Cảm

Xướng

Lẳng lặng mà nghe họ ước giàu
Mai ngày tạ thế hỏi còn đâu
Tiền bao bạc thúng nào yên dạ
Chức nọ hàm kia chỉ nhức đầu
Trọng chữ ân tình tâm mãi sáng
Trân lời nghĩa khí ý càng sâu
Trăm năm cõi tạm đời hư ảo
Một kiếp nhân sinh tránh rước sầu.

Cảm tác khi đọc bài thơ Chúc Tết của cụ Trần Tế Xương
Lê Đình Biểu

1619. Biết Đủ

Làng trên xã dưới mộng sang giàu
Có phải ươn hèn mãi vậy đâu
Kẻ ghét người khinh vì rỗng dạ
Bà thương cậu quý bởi cao đầu
Êm đềm chữ thiện dường trăng sáng
Nhẹ nhõm câu hoà giống bể sâu
Ngẫm ngợi trong đời đừng quá ảo
Mà nên biết đủ sẽ không sầu

Hùng Lê

1618. Thơ Đường

Thơ Đường một thể khó mà hay
Học hỏi nhiều năm vẫn cứ tày
Ốm bởi niêm vần câu chữ loạn
Đau vì khổ luật ý từ ngay
Ừ huynh ngũ độ luôn dàn xếp
Ới muội đồng âm mãi tỏ bày
Những bận trau dồi thêm sáng sủa
Giao hoà kết bện nghĩa nào lay

Hùng Lê